Friday, December 19, 2014
   
Classes-Lớp Học Wushu - Quốc Võ (Trung Hoa)
Minimize
Wushu - Quốc Võ (Trung Hoa)

     

The sport of wushu is both an exhibition and a full-contact
sport derived from traditional Chinese martial arts. It was created in the People's Republic of China after 1949, in an attempt to nationalize the practice of traditional Chinese martial arts. Most of the modern competition forms (
套路 taolu) were formed from their parent arts (see list below) by government-appointed committees. In contemporary times, wushu has become an international sport through the International Wushu Federation (IWUF), which holds the World Wushu Championships every two years; the first World Championships were held in 1991 in Beijing and won by Yuan Wen Qing.

Competitive wushu is composed of two disciplines: taolu (套路; forms) and sanda (散打; sparring) Taolu involve martial art patterns and maneuvers for which competitors are judged and given points according to specific rules. The forms comprise basic movements (stances, kicks, punches, balances, jumps, sweeps and throws) based on aggregate categories traditional Chinese martial art style and can be changed for competitions to highlight one's strengths. Competitive forms have time limits that can range from 1 minute, 20 seconds for some external styles to over five minutes for internal styles. Modern wushu competitors are increasingly training in aerial techniques such as 540 and 720 degree jumps and kicks to add more difficulty and style to their forms.

Sanda (sometimes called sanshou or Lei Tai) is a modern fighting method and sport influenced by traditional Chinese boxing, Chinese wrestling methods called Shuai Chiao and other Chinese grappling techniques such as Qin Na. It has all the combat aspects of wushu. Sanda appears much like kickboxing or Muay Thai, but includes many more grappling techniques. Sanda fighting competitions are often held alongside taolu or form competitions.

Changquan refers to long-range extended wushu styles like Chaquan (查拳), Huaquan (華拳), Hongquan (洪拳; "flood fist"), and Shaolinquan (少林拳), but this wushu form is a modernized style derived from movements of these and other traditional styles. Changquan is the most widely-seen of the wushu forms, and includes speed, power,accuracy, and flexibility. Changquan is difficult to perform, requiring great flexibility and athleticism, and is often practised from a young age.
Nanquan refers to wushu styles originating in south China (i.e., south of the Yangtze River, including Hongjiaquan (洪家拳), Cailifoquan (蔡李佛拳), and Yongchunquan (詠春拳). Many are known for vigorous, athletic movements with very stable, low stances and intricate hand movements. This wushu form is a modern style derived from movements of these and other traditional southern styles. Nanquan typically requires less flexibility and has fewer acrobatics than Changquan, but it also requires greater leg stability and power generation through leg and hip coordination. This event was created in 1960.
Taijiquan (Tai chi chuan) is a wushu style famous for slow, relaxed movements, often seen as an exercise method for the elderly, and known as "Tai Chi" in Western countries to those otherwise unfamiliar with wushu. This wushu form is a modern recompilation based on the Yang () style of Taijiquan, but also including movements of the Chen (), Wu (), Wu (), and Sun () styles.
Dao refers to any curved, one-sided sword/blade, but this wushu form is a Changquan method of using a medium-sized willow-leaf-shaped dao (柳葉刀).
Jian refers to any double-edged straight sword/blade, but this wushu form is a Changquan method of using the jian.
Gun refers to a long staff (wooden, not made of bamboo as it will split) as tall as the wrist of a person standing with his/her arms stretched upwards, but this wushu form is a Changquan method of using the gun.
Qiang refers to a flexible spear with red horse hair attached to the spearhead, but this wushu form is a Changquan method of using the qiang.
Taijijian is an event using the jian based on traditional Taijiquan jian methods.
Nandao is a weapon that appears to be based on the butterfly swords of Yongchunquan, but has been lengthened and changed so that only one is used (as opposed to a pair). This event is a Nanquan method, and was created in 1992.
Nangun is a Nanquan method of using the gun (Chinese word meaning staff, not to be confused with handgun). This event was created in 1992.

-----

Wushu (chữ Hán phồn thể:武術, giản thể 武朮, Hán Việt: Võ Thuật-  giảng nghĩa là (Trung Hoa) Quốc Võ) là môn võ thuật hiện đại của Trung Hoa với những chương trình luyện tập gồm các bài quyền tổng hợp từ các môn phái cổ truyền nổi tiếng như Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi, Không Động, Vịnh Xuân Quyền, Thái cực quyền… Trung Hoa Quốc Võ được giảng dạy trên các võ đường Trung Quốc cũng như tại nhiều quốc gia trên thế giới như một môn võ thuật hiện đại thiên về tính chất thể thao, Trung Hoa Quốc Võ  được hiểu là môn quốc võ tiêu biểu nhất đại diện cho nền tinh hoa võ thuật của Trung Quốc.

Trong các chương trình biểu diễn võ thuật là những cuộc triển lãm có tính chất thể thao với những liên hệ chặt chẻ với sự xuất phát từ truyền thống võ thuật Trung Quốc. Trung Hoa Quốc Võ được sáng lập tại Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc sau năm 1949, trong một nỗ lực để quốc hữu những tinh vi của nền võ thuật cổ truyền Trung Quốc. Hầu hết những quyền cước với hình thức tác chiến (套路 taolu) đã được hình thành từ những kinh nghiệm qúy báu của cha ông (xem danh sách dưới đây) đã được các ủy ban chính phủ bổ nhiệm phê chuẩn. Hiện nay, Trung Hoa Quốc Võ đã trở thành một môn võ thuật có tính chất thể thao đã được thông qua Liên Đoàn Trung Hoa Võ Thuật Quốc Tế (IWUF), các tổ chức Giải Vô Địch Trung Hoa Võ Thuật thế giới hai năm một lần, vô địch thế giới đầu tiên được tổ chức vào năm 1991 tại Bắc Kinh và giành chiến thắng bởi Yuan Wen Qing.

Trung Hoa Quốc Võ với hình thức tác chiến bao gồm hai môn phái: Taolu (套路; quyền cước) và Sanda (散打; tác chiến). Taolu bao gồm những hình thức võ thuật có tính chất cơ động liên quan với sự tác chiến với đối phương được thẩm phán, đánh giá và cho điểm theo quy định cụ thể. Những quyền cước bao gồm các động tác cơ bản như tấn, đá, đấm, cân bằng cơ thể, nhảy, quét và ném, dựa theo các phong cách tổng hợp của nền võ thuật truyền thống Trung Quốc và có thể thay đổi để làm nổi bật ưu điểm của mình. Nhừng bài quyền tổng hợp có giới hạn thời gian từ 1 phút 20 giây cho những trình diễn có tính cách ngoại diện và có thể kéo dài hơn năm phút cho những trình diễn có tính cách nội diện. Những võ sinh chuyên về thi đấu có tính cách hiện đại ngày nay càng được đào tạo về kỹ thuật bay trên không như là 540 và 720 độ nhảy và đá để tăng thêm phần gay go và đệm thêm nét mỹ thuật cho quyền cước của họ.

Sanda
(đôi khi gọi là Sanshou hoặc Lei Tai) là một phương thức tác chiến hiện đại bởi sự ảnh hưởng của môn Quyền Anh Trung Hoa, các phương pháp Đô Vật Trung Quốc gọi là Shuai Chiao và kỹ thuật vật lộn Trung Quốc như Tần Na. Sanda bao gồm những tinh túy về khía cạnh chiến đấu của võ thuật. Sanda xuất hiện giống như kickboxing hoặc Muay của Thái Lan, nhưng chuyên nhiều về kỹ thuật vật lộn. Sanda đấu thường được tổ chức cùng với các cuộc thi Taolu hoặc thi biểu diễn quyền cước.

Changquan đề cập đến sự mở rộng đến phong cách võ thuật tầm xa như Chaquan (查 拳), Huaquan (华 拳), Hongquan (洪拳), và Shaolinquan (少林 拳), nhưng dạng võ thuật này  là một phong cách hiện đại hóa bắt nguồn từ tinh hoa của những truyền thống võ thuật khác. Changquan được thể hiện rộng rãi nhất trong những quyền cước của Trung Hoa Võ Thuật bao gồm tốc độ, sức mạnh, độ chính xác, và tính linh hoạt. Changquan rất khó thực nghiệm, vì đòi hỏi sự linh hoạt có tính chất thể thao, và thường được huấn luyện khi còn trẻ.

Nanquan đề cập đến môn võ thuật có nguồn gốc ở miền Nam Trung Hoa (như phía nam sông Dương Tử, bao gồm Hongjiaquan (洪 家 拳), Cailifoquan (蔡李佛 拳), và Yongchunquan (咏春拳). Nhiều người biết đến vì tính cách mạnh mẽ, sự di chuyễn có tính cách vẫn chắc, tấn thấp và thủ quyền phức tạp. Môn võ thuật nầy có phong cách hiện đại bắt nguồn từ trào lưu của những truyền thống võ thuật khác đến từ miền nam Trung Hoa. Nanquan thường đòi hỏi ít sự linh hoạt và nhào lộn hơn Changquan, nhưng đồng thời nó cũng đòi hỏi sự vững chắc của đôi chân và sự phối hợp chặc chẻ của lực chuyển hành từ hông sang đùi. Môn võ thuật nầy được sáng lập vào năm 1960.

Taijiquan (Tai chi chuan) là môn võ thuật nổi tiếng về thong thả, sự di chuyển thoải mái và thường được xem là một phương pháp tập thể dục cho người lớn tuổi được gọi là "Tai Chi " ở các nước phương Tây cho những người không hiểu nhiều về Trung Hoa Quốc Võ. Môn võ thuật nầy là một biên dịch hiện đại dựa trên phong cách (杨) Yang của Taijiquan, với sự bao gồm cả chuyển động của Chen (陈), Ngô (吴), Wu (武) và Sun (孙).

Dao nghĩa là những thanh kiếm cong một mặt hay lưỡi và hình thức thi triễn võ thuật là  Changquan. Changquan quyền là việc sử dụng một dao lá liễu hình kích thước trung bình (柳叶 刀).

Jian nghĩa là những thanh gươm hai lưỡi thẳng và hình thức thi triễn võ thuật là Changquan sử dụng jian.

Gun là đoạn côn dài (bằng gỗ, không làm bằng tre vì nó sẽ bị chẽ nhỏ) có chiều cao bằng cổ tay của một người đứng với cánh tay đưa thẳng lên và hình thức thi triễn võ thuật là  Changquan việc sử dụng súng.

Qiang - Khương là một đoạn giáo với mái tóc con ngựa màu đỏ gắn liền với mũi nhọn và hình thức thi triền võ thuật là một phương pháp Changquan sử dụng qiang.

Taijijian là hình thức thi triễn võ thuật bằng cách sử dụng jian dựa trên truyền thống jian Taijiquan.

Nandao là một vũ khí có vẻ là dựa trên các thanh kiếm bướm của Yongchunquan, nhưng đã được kéo dài và thay đổi để chỉ có một là được sử dụng (đối lại là một đôi). Môn võ nầy gọi là Nanquan được sáng tạo vào năm 1992.

Nangun là hệ phái của Nanquan về việc sử dụng côn (tiếng Trung Hoa có nghĩa là côn, không nên nhầm lẫn với khẩu súng lục) được sáng tạo vào năm 1992.